Cao Bá Quát chửi vua Tự Đức

Cao Bá Quát chửi vua Tự Đức Hồi Cao Bá Quát còn đang làm hành tẩu trong Huế, một hôm ở chỗ làm việc của ông xảy ra một vụ cãi cọ rồi đánh nhau giữa hai vị quan khá to ở triều đình. Khi Tự Ðức ra mặt xét xử, thấy Quát là người thấy tận mắt cái cảnh đó, liền bắt Quát ra làm nhân chứng. Quát vốn đang bất mãn tràn trề, mới lựa lấy một câu chửi đã được nghe để viết vào tờ khai như sau:

Quanh huyện dậy dày tớ

Quanh huyện dậy dày tớ Quan huyện nói với đầy tớ:
- Mày ở gần tao mà chẳng học tập tao được cái gì cả.
- Dạ! Con học cũng được kha khá rồi đấy chứ ạ.
- Mày học cách ăn nói, cư xử của tao chưa?

Chó cắn tay

Chó cắn tay Ông thầy kia thấy đứa học trò nhỏ cầm cái bánh bàng. Thầy rằng: "Mầy đem đây tao làm cái trăng khuyết cho mầy coi".

Bánh tao đâu

Bánh tao đâu Ông thầy đồ nọ vốn tính tham ăn. Bữa ấy có người mời đi ăn cỗ, thầy mới cho một cậu học trò nhỏ theo hầu.
Ðến nơi, thầy ngồi vào cỗ, bảo học trò đứng bên cạnh. Trông thấy trong mâm cỗ còn nhiều bánh trái, bụng no nhưng thầy lại muốn bỏ túi mấy chiếc.

Sĩ diện

Sĩ diện Một anh đồ kiệt đi tìm nơi dạy học. Ðường xa, người mệt, còn trong túi vài đồng, thầy vào quán ăn vài củ khoai cho đỡ đói. Thầy vừa ăn vừa uống nước ra vẻ ung dung lắm. Ăn hết củ thứ nhất, rồi củ thứ hai, thầy muốn chén củ nữa nhưng lại sợ hết mất tiền. Cái miệng vẫn thòm thèm. Nhân lúc cô hàng vào bếp, thầy vội vơ nắm khoai vắt lại bỏ vào mồm. Không ngờ, cô hàng quay ra, nhìn thấy. Thầy cố ra vẻ thản nhiên bảo:

Đánh cha già

Đánh cha già Có ông thầy ngoài Bắc vào đất Ðồng Nai dạy trẻ con học. Học trò quen rồi cũng học đặng ít tiếng. Bữa nọ đương uống trà, mới ra đối rằng: "Chén bé".
Trò nộ lanh, thầy đó có cái tôi, mới đối: "Bát to".
Thầy khen hay.

Thầy đồ ăn vụng chè

Thầy đồ ăn vụng chè Ông thầy đồ nọ ngồi dạy học ở nhà kia. Một hôm, nhà chủ có giỗ, nấu chè bày ngay trước mắt, thầy thèm quá không nhịn được, nhân lúc nhà chủ mải bận, thầy ăn vụng luôn mấy bát, chủ nhà biết, nhưng nể không dám nói gì, sợ thầy thẹn mà đi mất.

Gửi cô bán thuốc

Gửi cô bán thuốc Một thầy đồ Nghệ ngồi dạy học ở Hà Nội, thường dạo chơi phố Hàng Ðào, thấy cô hàng bán thuốc bắc xinh đẹp, có duyên, một lần đến mua thuốc đã gửi bài thơ:

Gửi cô hàng xóm

Gửi cô hàng xóm Lại có một thầy đồ Nghệ khác làm gia sư cho một nhà nọ. bên cạnh nhà này có một chị hàng xóm goá chồng song còn trẻ đẹp, mặc dù đã có một cháu gái.
Thầy đồ ta muốn gạ gẫm đã gửi một bài thơ như sau:

Củ này củ gì?

Củ này củ gì? Một anh học trò Nghệ ra ngoài Bắc học đã ba năm. Lần này anh về thăm nhà, đi đến nhà ai, anh ta cũng nói tiếng Bắc, giọng Bắc. Một hôm cùng cha và vợ đi thăm một nhà bà con. Dọc đường thấy một người đang đào khoai lang, anh ta liền hỏi:
- Củ này củ gì?

159 mục
Loading...