Trước Tiếp theo

09-03-2015

Truyện 46

Lại nói về Quan Zu...

Một hôm Trương Phi đang đi tuần thì thấy Quan Zu mắt thâm quầng đang đứng lầu bầu.

Trương Phi: Ê, mắt mày sao thế, lại bị vợ đánh à, con vợ mày đúng là đồ vũ ... nữ ( Chồng đánh vợ: vũ phu, Vợ dánh chồng: Vũ nữ )

Quan Zu: Không! tao bị mất ngủ...

Trương Phi: Trời, đang định hỏi mày mơ cái gì đêm qua để tao làm con lô thì... thế sao mày mất ngủ???

Quan Zu: ah trên giường tao có con rận chết...

Trương Phi: Ăc...chết rồi sao cắn được mà mất ngủ...

Quan Zu: nhưng vì nó chết nên cả lò nó đi đưa đám mới nhục chứ.....

Loading...
Truyện 47

Lại nói về Điển Vi...

Điển Vi là dũng tướng của Tào Tháo, ngoài sức khỏe hơn trâu (trâu còn khỏe hơn người) Điển Vi còn là 1 chiến tướng cực kỳ anh dũng gạn dạ.

Câu nói nổi tiếng của Điển Vi: Đừng nói quân địch đông bao nhiêu, mà hãy nói nó ở đâu, để tao còn biết đường mà... chạy.

Một hôm, Điển Vi dẫn 1 vạn quân tiên phong chập ngay 1 vạn quân Thục. Điển Vi hô to: hãy mang cho ta chiếc áo màu đỏ. Sau khi mặc chiếc áo những con quỷ đỏ Điển Vi dẫn 1 vạn quân lao vào đánh cho 1 vạn quân Thục chạy như đua xe gặp cơ động.

Sau trận chiến, các chư tướng khâm phục hỏi: tại sao ngài mặc áo đỏ trong trận chiến???

Điển Vi oai nghiêm trả lời: Để nếu máu ta có đổ xuống, các ngươi cũng không biết và vẫn vững tâm chiến đấu, tiếng hoan hô vang lên như sấm.

Sáng hôm sau 1 vạn quân tiên phong của Điển Vi chập 10 vạn quân Thục do Trương Phi, Quan Zu cầm đầu.

Quân lính lo âu quay lại chờ superman Điển Vi ra lệnh thì thấy Điển Vi nhỏ nhẹ nói: Quân bay đâu, mang cho tao chiếc quần màu sậm.

Truyện 48

Lại nói về Điêu Thuyền.

Một hôm Lữ Bố bùng họp đi chat, nhưng Lữ Bố lại mang theo cái tính lấc cấc ra hàng chat nên bị mấy thằng trẻ con nó đánh cho nhớ mẹ. Ôm đầu chạy về nhà, vừa mở cửa thì thấy ngay thằng Trương Liêu đang nằm với Điêu Thuyền. Bố hét lên: Thằng dog, dám vào tận nhà tao ăn hàng của tao, mày ra đây tao với mày chơi như 2 thằng đàn bà à quên đàn ông.

Trương Liêu: ok, nhưng không húc nhau đâu đấy vì tao đếch có sừng.

Sau khi ra ngoài, Bố rỉ tai Trương Liêu: thôi, dù sao tao với mày cũng là chiến hữu, chẳng lẽ lại giết nhau vì 1 con hàng. Bây giờ tao với mày giả chết, nó chạy đến ôm thằng nào khóc thì nó là của thằng đấy.

2 tiếng hự vang lên rất to, Điêu Thuyền mở cửa chạy ra rồi gào to: Chui ra đi anh Chử ơi, 2 thằng ngu nó chết hết rồi.

!!!

Truyện 49

Lại nói về A Đẩu.

A Đẩu từ lúc sinh ra ngoài ăn chơi, chat chit, lô đề cờ bạc thì chưa được tích sự gì? thành tích hơn người của A Đẩu có chăng là mọi người chỉ được học 1 năm 1 lớp còn A Đẩu thì được học hẳn 3 năm 1 lớp. Những việc liên quan đến đầu óc thì do A Đẩu bẩm sinh đã không có óc nên đi thuê cửu vạn làm còn việc chân tay thì A Đẩu làm nhoay nhoáy. Tài năng duy nhất của Đẩu là vẽ rất đẹp, bằng khen là 3 lần bị công an bắt bị vẽ bậy.

Một hôm Khổng Minh tất tưởi chạy đến nhà Lưu Bị với bàn tay băng bó kín mít và gào lên: Bớ Lưu Bị, mày ra đây tao bẩm cái này (???).
Vừa lúc đó bỗng 1 xác ướp chạy ra. Khổng Minh thét lên: Heo mi, Mummy return...
Mummy: Tao Lưu Bị đây, có việc gì????
Khổng Minh: Trời, thời trang mới hả mày?
Lưu Bị: uhm, thế mày làm sao mà tay băng đầy thế kia???
Khổng Minh: dạ thưa mày, thằng A Đẩu học thì ngu, toàn ngồi vẽ trong lớp, nó vẽ con ruồi lên bàn làm tao tưởng ruồi thật nên đập nát cả tay ra đây này. Ủa, mà sao mày băng bó khắp người thế???
Lưu Bị: Thì cũng tại nó, đây là hậu quả của việc nó vẽ Điêu Thuyền lên đống thủy tinh vỡ.

Trước Tiếp theo

Tất cả bình luận (0)

  • 500 ký tự
  • Capcha: