Trước Tiếp theo

15-02-2015

Truyện 36

Lại nói về Hạ Hầu Kiệt

Một hôm, Chử vừa đi tuần về thì gặp Kiệt đang đứng cười ha hả...

Chử bèn hỏi: Sao, trúng lô hả khao đi mày..??

Kiệt: Mie, cả tuần tao chỉ ăn phở cầm hơn thì lấy đâu tiền đánh lô (???)

Chử: thế ông già mày die để lại cho mày con ngựa tàu hay sao mà mày cười to thế ???

Kiệt: Shut up, toàn talk vớ vỉn... mày biết thằng Hạ Hầu Ân anh em sinh đôi với tao không???

Chử: biết, 2 thằng ngu chúng mày giống nhau quá làm bọn tao toàn nhầm.

Kiệt: thì thế, tao toàn phải trả giá cho những hành động ngu đần của nó... Nó đi đua xe thì công an lại bắt tao, nó nợ nần chồng chất thì bọn chủ nợ lại xin tao tí tiết, tao cứu Tào Tháo thì Tào tháo lại thưởng nhầm kiếm báu cho nó... đã thế người yêu tao cũng bi nó cưới làm vợ mất... Acay quá mày ạ, tao đã bao nhiêu lần hát bài ngủ ngoan Acay ơi mà vẫn không hết acay thằng chó Ân... nhưng tao trả thù được rồi.

Chử: Thế là thế nào??

Kiệt: Ha ha, hôm qua tao giả vờ chết thế là Tào Tháo đem chôn thằng Ân luôn...

Loading...
Truyện 37

Lại nói về Trương Liêu..

Lữ Bố và Trương Liêu die cùng lúc và gặp nhau trên thiên đàng.

LB : ủa, sao mày chết thế??? tao nghe nói SIDA 10 năm mới đi ăn cắp cơ mà???

TL : Ặc, Bố đúng là ngu, chỉ có thằng không biết comdom là gì như Bố thì mới chết vì SIDA, tao bị chết ngạt.

LB : Trời, sướng thế !!! Trong thời chiến mà chết độc đáo như mày thì không đụng hàng rồi (???)

TL : thế sao mày chết hả Bố (Bố là Lữ Bố)

LB : ah, tao hộc máu mà chết...

TL : ????? i dont understand ???

LB : Tao biết con Điêu Thuyền nó cặp bồ nên hôm nay tao về sớm bắt quả tang... về đến nhà tao nghe có giọng đàn ông bèn đạp door xông vào nhưng không thấy thằng chó nào, tao lục tủ, soi gầm giường, chạy lên gác vẫn không thấy ai thê là tao tức quá hộc máu chết.

TL gào lên : mẹ kiếp...

LB : Hả, mày sao thế??

TL : Nếu lúc đó mày mở ngay cái hòm cạnh cái tủ thì có phải bây giờ tao với mày vẫn sống không thằng NGU.

Truyện 38

Lại nói về Triệu Vân

Từ ngày Quân Thục mời được thầy bói siêu đẳng Khổng Minh về làm quân sư thì sáng ăn lô, chiều ăn đề cuối tuần đi ăn cắp cả lũ... Quân thục đánh đông dẹp bắc, quân địch dù có đông trẻ con, đông đàn bà, đông người già thậm chí đông cả ba thứ vẫn bị quân thục đánh cho tan tác (???) Quân thì thiện chiến, tướng thì thần oai nhưng đen cho quân thục là trên đời không có thằng nào hoàn hảo.

Quân thục tất cả trên dưới đều bị nhiễm căn bệnh thế kỷ là... Sợ Vợ

Để khắc phục, tìm hướng giải quyết Lưu Bị quyết nhờ đến cái đầu của Khổng Minh.

Lưu Bị nói: Khổng nè, mày mặt mũi sáng sủa mày râu nhẵn nhụi..không có râu thì sao mà quặp được..chắc mày không sợ vợ chứ ???

Khổng Minh: trời, ông không thấy tóc tôi quặp hết cả vào thế này mà còn hỏi. Râu nó biết có mọc thì cũng quặp nên chán không buồn mọc đấy (???)

Lưu Bị kêu trời: thôi, dù sao cũng không ai ngu hơn mày, mày nghĩ cách đi...

Khổng Minh, Lưu Bị, cùng chư tướng đang họp bàn quyết sách thì nghe tiếng gầm quen quen: Móa, chúng nó định bật tôm, chị em đâu xung phong.

Lưu Bị cùng chư tướng cuống cuồng, dẫm đạp lên nhau mà chạy. Thật đúng là quân Thục oai dũng, chạy cũng rất pro.

Bão qua, mọi người quay lại phòng họp thì thấy cảnh vật tan hoang nhưng Triệu Vân vẫn ngồi đó oai nghiêm như 1 chiến thần.

Lưu Bị cảm kích: Trời, Mr Perfect... thằng này đã giỏi còn ko sợ vợ đúng là number one.

Quan Vũ, Trương Phi: hình như Sợ vợ không có trong từ điển của nó.

Tiếng hoan hô và clap (vỗ tay) vang lên ầm ĩ thì bỗng đâu Khổng Minh gào lên: Mẹ kiếp, nó són ra quần vỡ tim chết từ lâu rồi...............

Truyện 39

Lại nói về Chu Du...

Một hôm, Lưu Bị cùng chư tướng sang đông Ngô để ăn lẩu hải sản và bàn kế hoạch móc lốp Tào Tháo.

Để giữ bí mật và tránh sự dòm ngó của công an. Tôn Quyền mời Lưu Bị và đàn em lên động lắc là 1 chiến thuyền nhãn hiệu @150 đậu giữa sông trường giang... Cuộc vui đang vào cao trào thì tàu đâm phải đá ngầm, thuyền rung dữ dội, lắc giật hơn cả uống thuốc lắc.

Mọi người ai nấy mặt mũi tái xanh...thì thấy Chu Du lật đật chạy vào dúi vào tay mỗi người 1 cái bút và tờ giấy...

Lưu Bị ngơ ngác hỏi: Ê, thuyền chìm mày không đưa phao thì thôi đưa giấy bút làm gì thằng kia???

Chu Du: để viết di chúc chứ còn làm gì nữa, hỏi ngu thế.

Lưu Bị: ặc... ặc... thế ở đây có cá mập không???

Chu Du hân hoan khoe: cá mập ở đây to và hung dữ nhất thế giới đấy.

Tất cả bắt đầu hỗn loạn nhưng cũng chính Chu Du trấn an: nhưng xin mọi người yên tâm...quân NGô vốn rất hay chết đuối nên chúng tôi luôn chuẩn bị kĩ càng, dưới chân ghế mọi người đều có 1 lọ thuốc, chỉ cẩn xoa đều vào tay và chân là được.

Lưu Bị thở phào: phù, bôi cái này là không sợ cá mập nó chén hả???

Chu Du: Nó vẫn chén như thường, có điều không được ngon miệng thôi !.....

Tất cả xỉu............................................. .............

Trước Tiếp theo

Tất cả bình luận (0)

  • 500 ký tự
  • Capcha: